TCHN 1.2

Chương 1.2

Nam nhân đột nhiên chụp bàn tay nhỏ bé đang cầm rượu của nàng, làm nàng thốt kinh hoàng, vội ngước mâu quang khiếp sợ nhìn thẳng vào hắn, cơ hồ muốn chạy thẳng ra ngoài.

Lão thiên a! Hắn phát hiện ra rồi sao?

Đang lúc nàng ợ tới mức thất kinh, nam tử đã mở miệng :

“Cẩn thận, coi chừng đổ rượu.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt sửng sốt, vẫn chưa kịp hoàn hồn, chỉ biết giương mắt nhìn hắn tiếp nhận chén rượu, không nói thêm một lời, uống một hơi cạn sạch, thì ra là vậy, nàng đã hiểu, nguyên lai hắn sợ nàng run quá sẽ làm đổ, nên hội đỡ tay nàng!

“Sao ngươi vẫn chưa uống?”

“Thôi…”

Hắn chỉ chén rượu. “Đây là rượu giao bôi, ngươi cũng nên uống.”

“Ta… ta không thể uống rượu, ngươi cứ tự nhiên uống đi.”

Trong rượu toàn là thuốc diệt chuột, nàng không dám uống, nàng chỉ muốn thuyết phục hắn uống hai, ba chén thôi, hẳn là có thể làm hắn ngã xuống, cũng sẽ không gây chết người, nghĩ vậy nàng cầm lấy bầu rượu châm thêm rượu cho hắn.

“Tân nương tử phải uống rượu giao bôi chứ.” Tân lang cầm lấy chén rượu đưa ra trước mặt nàng.

Nhìn trừng trừng vào chén rượu trước mặt, nàng lặng lẽ nuốt nước miếng.

Uống rượu này, đừng nói một chén, nửa chén thôi cũng có thể làm nàng bủn rủn tay chân, còn đào thoát được sao? Đừng hòng, nàng sẽ không uống đâu!

“Ta thật sự không thể uống được rượu này, một giọt cũng không được.” Nàng cất giọng câu dẫn, ngữ khí mang ý khẩn cầu, hy vọng có thể lừa gạt hắn.

Đôi lông mày rậm nhíu lại. “Một giọt cũng không được?”

Nàng gật đầu. “Một giọt cũng không được, chỉ cần uống rượu ta sẽ bất tỉnh nhân sự ngay lập tức, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, tướng công chắc không hy vọng thiếp bất tỉnh như vậy chứ?”

Nàng giả bộ cúi đầu xấu hổ, kỳ thật nội tâm vô cùng bất ổn, hy vọng hắn đừng ép buộc nàng uống.

Lời này làm cho ánh mắt kia đột nhiên lóe lên. Tâm hắn như bốc hỏa. “Được rồi.”

Quan Ngọc Nhi lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra, thật là may mắn, công sức cố gắng lừa gạt hắn giờ đã thành công. Liền lúc đó lại nghe đối phương cất giọng.

“Vậy để ta uống giúp ngươi.”

Nàng ngay cả ngăn cản cũng không kịp, chỉ thấy tân lang khí khái cầm lấy bầu rượu, chén rượu cũng không dùng đến, nâng bầu rượu lên môi, từng ngụm, từng ngụm uống hết.

Uống xong, hắn buông bầu rượu, lau miệng, sau đó nhìn nàng ôn nhu, mày rậm khẽ nhếch lên.

“Ngươi sao vậy?”

Quan Ngọc Nhi trương miệng, trừng mắt, run run chỉ tay vào hắn.

“Ngươi uống hết cả bầu rượu?”

“Nga, uống hết.” Hắn còn dốc ngược bầu rượu lại cho nàng nhìn, một giọt cũng không còn.

Tâm nàng chợt lạnh, nguyên bản chỉ tính làm cho hắn uống hai, ba chén là được rồi, ai ngờ thiên đường có lối không đi, địa ngục hỗn mang lại bước vào, hắn tự mình uống hết cả bầu rượu độc.

Nàng cũng không muốn giết hắn, chỉ muốn làm cho hắn hôn mê mà thôi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: