TCHN 1.2

Chương 1.2

Nam nhân đột nhiên chụp bàn tay nhỏ bé đang cầm rượu của nàng, làm nàng thốt kinh hoàng, vội ngước mâu quang khiếp sợ nhìn thẳng vào hắn, cơ hồ muốn chạy thẳng ra ngoài.

Lão thiên a! Hắn phát hiện ra rồi sao?

Đang lúc nàng ợ tới mức thất kinh, nam tử đã mở miệng :

“Cẩn thận, coi chừng đổ rượu.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt sửng sốt, vẫn chưa kịp hoàn hồn, chỉ biết giương mắt nhìn hắn tiếp nhận chén rượu, không nói thêm một lời, uống một hơi cạn sạch, thì ra là vậy, nàng đã hiểu, nguyên lai hắn sợ nàng run quá sẽ làm đổ, nên hội đỡ tay nàng!

“Sao ngươi vẫn chưa uống?”

“Thôi…”

Hắn chỉ chén rượu. “Đây là rượu giao bôi, ngươi cũng nên uống.”

“Ta… ta không thể uống rượu, ngươi cứ tự nhiên uống đi.”

Trong rượu toàn là thuốc diệt chuột, nàng không dám uống, nàng chỉ muốn thuyết phục hắn uống hai, ba chén thôi, hẳn là có thể làm hắn ngã xuống, cũng sẽ không gây chết người, nghĩ vậy nàng cầm lấy bầu rượu châm thêm rượu cho hắn.

“Tân nương tử phải uống rượu giao bôi chứ.” Tân lang cầm lấy chén rượu đưa ra trước mặt nàng.

Nhìn trừng trừng vào chén rượu trước mặt, nàng lặng lẽ nuốt nước miếng.

Uống rượu này, đừng nói một chén, nửa chén thôi cũng có thể làm nàng bủn rủn tay chân, còn đào thoát được sao? Đừng hòng, nàng sẽ không uống đâu!

“Ta thật sự không thể uống được rượu này, một giọt cũng không được.” Nàng cất giọng câu dẫn, ngữ khí mang ý khẩn cầu, hy vọng có thể lừa gạt hắn.

Đôi lông mày rậm nhíu lại. “Một giọt cũng không được?”

Nàng gật đầu. “Một giọt cũng không được, chỉ cần uống rượu ta sẽ bất tỉnh nhân sự ngay lập tức, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, tướng công chắc không hy vọng thiếp bất tỉnh như vậy chứ?”

Nàng giả bộ cúi đầu xấu hổ, kỳ thật nội tâm vô cùng bất ổn, hy vọng hắn đừng ép buộc nàng uống.

Lời này làm cho ánh mắt kia đột nhiên lóe lên. Tâm hắn như bốc hỏa. “Được rồi.”

Quan Ngọc Nhi lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra, thật là may mắn, công sức cố gắng lừa gạt hắn giờ đã thành công. Liền lúc đó lại nghe đối phương cất giọng.

“Vậy để ta uống giúp ngươi.”

Nàng ngay cả ngăn cản cũng không kịp, chỉ thấy tân lang khí khái cầm lấy bầu rượu, chén rượu cũng không dùng đến, nâng bầu rượu lên môi, từng ngụm, từng ngụm uống hết.

Uống xong, hắn buông bầu rượu, lau miệng, sau đó nhìn nàng ôn nhu, mày rậm khẽ nhếch lên.

“Ngươi sao vậy?”

Quan Ngọc Nhi trương miệng, trừng mắt, run run chỉ tay vào hắn.

“Ngươi uống hết cả bầu rượu?”

“Nga, uống hết.” Hắn còn dốc ngược bầu rượu lại cho nàng nhìn, một giọt cũng không còn.

Tâm nàng chợt lạnh, nguyên bản chỉ tính làm cho hắn uống hai, ba chén là được rồi, ai ngờ thiên đường có lối không đi, địa ngục hỗn mang lại bước vào, hắn tự mình uống hết cả bầu rượu độc.

Nàng cũng không muốn giết hắn, chỉ muốn làm cho hắn hôn mê mà thôi.

TCHN 1.1

Chương 1.1

Hôm nay là ngày đại lễ thành thân.

Mỗi cánh cửa sổ của phòng tân hôn đều được dán các chữ song hỉ đỏ thẫm, trên giường là đôi gối được thêu hình uyên ương cùng long phượng, ngồi ngay ngắn ở trên giường tân hôn là tân nương tử Quan Ngọc Nhi, khăn hỉ che mặt, không phải là khuôn mặt vui mừng mà là khuôn mặt đầy sợ hãi.

Mười ngón tay ngọc thon thả run run trắng bệch, vén nhẹ khăn hỉ hé mắt nhìn qua cửa sổ, trăng lên càng cao, sắc mặt nàng càng thêm tái nhợt.

Bầu không khí trong đêm động phòng hoa chúc này cứ phảng phất sự căng thẳng nặng nề, làm cho thân mình nàng hơi run run, mỗi một khắc chờ đơi, đều là thêm một khắc phải chịu đựng khổ hình với nàng.

Bình tĩnh a Quan Ngọc Nhi!

Nàng nói với chính mình, ninh thọ tử bất ninh thọ nhục (giải thích: thà chết còn hơn bị người ta làm nhục). Hôn nhân này vốn là bị áp bức, hạnh phúc chung thân của nàng tuyệt không thể để người ta đem ngân lượng ra mua bán đổi chác.

Chính là phụ thân tốt của nàng đã đem tất cả ngân lương của gia đình ra ngoài đánh bạc, cũng nhất địnhđã nhẫn tâm lấy thân nàng ra gán nợ.

Nàng không chịu nhận mệnh, cho nên đã đào tẩu, lại bị tên hán tử ở sòng bạc truy đuổi bắt lại, giam giữ nàng.

Nàng vạn nhất vẫn không biết những người này muốn dẫn nàng đi chỗ nào? Đã vài lần thử đào tẩu, nhưng đều bị tróc hồi (giải thích: bắt lại), sau lại hành hạ nàng, bữa cho nàng ăn cơm, bữa lại bỏ đói nàng, ý đồ làm cho nàng không còn khí lực mà đào tẩu nữa.

Cuối cùng, nàng bị buộc mặc áo tân nương đỏ thẫm, đội mũ phượng, khăn hỉ phủ đầu, bái thiên địa, thành thân.

Từ đầu đến cuối, nàng cũng chưa gặp qua tân lang, cũng không biết ai đã thú (BS: cưới) nàng, chỉ biết chính mình bị bán cho người ta làm vợ.

Nghĩ đến việc chính mình bị một nam nhân xa lạ xuất ngân lượng ra mua về, tim nàng không khỏi thắt lại vì sợ hãi. Vì vậy đối phương cũng không phải là hạng nam nhân tốt lành, để cho nam nhân như vậy cưỡng đoạt, chi bằng cố ra sức mà chống lại…

Tối nay, dù rất muốn nàng vẫn là không đủ khả năng bỏ trốn!

Môn (BS: cửa) thốt nhiên bật mở, nàng sợ tới mức cả người run lên, rồi đông cứng bất động, tâm nàng trở nên lạnh lẽo như đông hàn tuyết, và chủy thủ (BS: dao găm) đang được giấu trong ống tay áo cũng bất giác lặng lẽ được nàng nắm chặt lại.

Thấy đối phương cước bộ tới gần, hô hấp của nàng gần như  ngưng lại, khăn voan hồng đột ngột được vén lên, nàng sợ hãi ngước đôi mắt xinh đẹp lên nhìn, rốt cuộc cũng tấy được chân diện của đối phương.

Đó là một nam nhân cao lớn tiêu sái vô cùng.

Dáng người anh tuấn, lưng hùm vai gấu, gương mặt lãnh ngạo uy nghiêm càng nhìn hắn càng thấy hắn thêm phần uy vũ mãnh liệt.

Cánh tay tráng kiện kia cơ hồ gấp đôi tay nàng, chỉ đứng đó thôi, khí thế cũng đủ dọa người, ở trước mặt hắn, nàng cảm giác được chính mình nhỏ bé, không thể cử động được dù là một ngón tay, bị đôi mắt sắc sảo như chim ưng của hắn làm cả người nàng thốt lạnh từ đầu đến chân.

Điều đầu tiên là, Quan Ngọc Nhi đã bị nam nhân trước mặt làm cho một trận kinh sợ.

Ôi, lão thiên a, một nam nhân như vậy, nàng có thể nào dùng chủy thủ nho nhỏ đó đủ khả năng chống cự lại?

Từ trên cao nhìn xuống đôi mắt hồ thu trong suốt, sâu thăm thẳm của nàng, hắn không dám tin nữ nhân này lại có dung nhan xinh đẹp động lòng người đến nhường ấy.

Tân nương tử tinh tế ngũ quan xinh xắn, cả cuộc đời này hắn chưa bao giờ gặp qua đôi mắt to tròn trong vắt, đôi môi đỏ mọng mê người, nàng tựa như một viên ngọc tinh xảo, trong suốt, thuần khiết.

Dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, Quan Ngọc Nhi căng cứng cả người, nàng thật hoài nghi, mình có thể nào hạ gục nam nhân này mà tránh được một kiếp nạn hay không?

Nàng cúi đầu, ép buộc chính mình định thần lại, lặng lẽ hít sâu một hơi, rồi đứng lên, chịu đựng ánh mắt của hắn, chầm chậm đi đến bàn rượu trước mặt.

Bàn tay nhỏ bé run run cầm lấy bầu rượu, rót đầy ly rượu giao bôi, sợ hãi nhẹ bước tiến đến trước mặt hắn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vẫn thủy chung cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng mắt hắn, bởi vì sợ hãi sẽ bị đối phương nhìn ra trong lòng mình đang có quỷ kế.

Rượu đã bị nàng hạ độc.

Lúc trước, khi nàng bị giam cầm, bị nhốt vài ngày ở một căn phòng, không thể trốn ra ngoài nhưng vừa may trong góc phòng lại có đặt một ít thuốc diệt chuột, nàng đã vụng trộm cất dấu một chút.

Muốn đào tẩu khỏi phòng tân hôn đêm nay, nàng biết chỉ có thể lợi dụng vào thuốc diệt chuột đó mà thôi.

Nàng bỏ một chút thuốc vào rượu, sử dụng liều lượng rất ít, không đủ để độc chết người, nhưng ít nhất có thể làm đối phương hôn mê.

Chỉ cần như vậy, tân lang uống xong, nàng có thể thừa dịp hắn hôn mê mà bỏ trốn.

1-3

        1. Đêm Tân Hôn

Hai vợ chồng làm cùng ngành xuất bản sách. Đêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ thứ chuyện, từ  chuyện yêu đương, gia đình, bạn bè, nghề nghiệp… Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ :

– Sách mới cho nên phải đắt tiền.

Chị vợ cùng nghề nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn :

– Hôm nay xuất bản lần đầu tiên.

Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc tiếp luôn câu thứ ba :

– Anh còn tái bản nhiều lần nữa.

Chị vợ sung sướng đọc câu thơ cuối trong tiếng thở :

– Em để cho anh giữ bản quyền.

 

  2. Chiều

Hai vợ chồng nọ đều là thi sĩ. Anh chồng đang ngủ say, chị vợ thúc cùi chỏ sau lưng, thỏ thẻ làm thơ :

– Sức dài vai rộng để làm chi?

Tắm mát ăn no lại ngủ khì

Mình ơi, thức dậy chiều em tí,

Đi!

Anh chồng mệt mỏi xin khất :

– Suốt ngày bận bịu với văn bài

Mỏi cả xương sườn mỏi cả vai

Việc ấy đêm nay xin hoãn lại,

Mai!

Chị vợ không chịu buông tha :

– Văn bài toàn những chuyện lông bông

Mình ráng chiều em kiếm chút bồng

Nay lại hẹn mai, mai hen mốt,

Không!

Anh chồng bực mình :

– Ngủ chung lắm lúc bực mình sao

Mình muốn yên thân nó cứ gào

Muốn chết thì đây ông cho chết,

Nào!

 

3. Ồn quá!

Cặp trai gái nọ cứ ngồi tán chuyện giữa lúc ca sĩ đang hát. Một khách xem ngồi hàng ghế sau có vẻ khó chịu lên tiếng :

– Ồn quá…

Anh con trai quay sang sinh sự :

– Ông nói gì?

– Tôi nói ca sĩ hát ồn quá, tôi không nghe được câu chuyện của hai anh chị.

Hello world!

Welcome to WordPress.com! This is your very first post. Click the Edit link to modify or delete it, or start a new post. If you like, use this post to tell readers why you started this blog and what you plan to do with it.

Happy blogging!